THƯƠNG MẠI TRONG TÔI
 
Kí ức ùa về mỗi khi ta bắt gặp những chuyện tương tự. Còn tương lai được dẫn đến từ những ước mơ và hi vọng nhỏ bé nhưng đầy niềm tin. Tôi nói vậy vì có lẽ trong cuộc đời mỗi người ai cũng đã từng trải qua quá khứ, sống cho hiện tại và phấn đấu vì tương lai.
Nhưng dù sao, quá khứ nên để nó trôi qua như một hồi ức đẹp, tương lai là mục tiêu cho ta phấn đấu, còn hiện giờ chúng ta hãy sống cho hiện tại, cho quãng thời gian đẹp nhất cuộc đời này - tuổi thanh xuân.
Và... 
Tuổi trẻ của tôi là về nơi ấy – Đại học Thương Mại, một chốn yên bình trong tiềm thức của rất nhiều thế hệ sinh viên đã, đang và sẽ cống hiến cho nơi này, về những người bạn, và về màu áo xanh thanh niên tình nguyện – phần đẹp nhất trong quãng đời tuổi trẻ của tôi.
Tôi đã gắn bó với ngôi trường này hai năm, một nửa chặng đường, quãng thời gian không dài để tự tin hiểu hết về ngôi trường này, nhưng cũng không phải quá ngắn để nói rằng tôi không biết gì về nó.
Thương Mại trong tiềm thức của tôi là cây xoài  trước phòng bảo vệ, hàng cây nhãn sai trĩu quả trước thư viện, là hội trường H1 rộng rãi, là nhà V bảy tầng cao lớn, là đài phun nước trước sân trường, là thư viện chật kín người mỗi mùa thi đến, là những trang giáo trình lật tiếp trên mỗi giảng đường, là những buổi tối kín sân y tế những câu lạc bộ giao lưu học hỏi, là những mùa kỉ yếu áo dài xinh xắn với comle lịch sự  khắp sân trường, là những lần đi học muộn thang máy chật kín người rồi lại cố gắng leo bộ lên tầng 7, là những hôm mưa tầm tã cả trường xắn quần cùng nhau lội nước và chụp ảnh kỉ niệm và còn nhiều, còn nhiều điều nữa, nhiều hơn lời nói tôi có thể diễn tả ở đây.
Tôi đã có những người bạn, người anh, người chị yêu quý mình, tôi đã có một gia đình thứ hai cho riêng tôi và tôi đã có một chiếc áo xanh thanh niên tình nguyện cho nung nấu suốt một thời học sinh.
Quãng đường 2 năm ấy trở nên đẹp đẽ hơn khi có những người bạn cùng đồng hành, không chỉ trong học tập, mà còn trong các hoạt động tình nguyện bổ ích. Chúng tôi giúp nhau tìm ra phương pháp học tập hiệu quả, đạt kết quả cao, chúng tôi cùng nhau làm tình nguyện. Chúng tôi mang sức trẻ, tình yêu, lòng nhiệt huyết  đến những ngóc ngách nhỏ, đến những mảnh đời cần sự sẻ chia và đến những mảnh đất cần dấu chân tình nguyện. 
Những hành trình mùa hè xanh diễn ra, chúng tôi đến với những mảnh đất còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, mang đến cho họ sự đồng cảm, giúp đỡ, sẻ chia và cả yêu thương, đùm bọc.  Và mỗi hành trình kết thúc là một lần chúng tôi nhìn lại quãng đường mình đã đi qua, nơi dấu chân mình đã để lại là lòng yêu mến của người dân dành cho chúng tôi - những thanh niên tình nguyện, những sinh viên của Đại học Thương Mại. 
Tôi còn nhớ một lần, đã có người hỏi tôi: " bạn có bao giờ nghĩ rằng tại sao bạn lại chọn Đại học Thương Mại chưa?"
Và tôi đã tìm được câu trả lời trong quãng thời gian ấy: "có chứ! Đó không hẳn là lựa chọn đầu tiên, nhưng là lựa chọn cuối cùng và đúng đắn."
Có lẽ nơi đây chứa đựng hoài bão tuổi trẻ, chứa đựng ước mơ một thời niên thiếu, chứa đựng tình yêu tôi dành cho bốn chữ Đại học Thương Mại thân thuộc, và hơn tất cả, ở nơi này có những người bạn của tôi, có thứ quan trọng khiến tuổi trẻ của tôi đáng sống, đáng phấn đấu và trưởng thành. Nơi đây dạy tôi những bài học đáng quý, có vấp ngã thì mới biết đứng dậy, có hi sinh thì mới thành công, có nhiệt huyết thì mới là tuổi trẻ, và có màu xanh tình nguyện là có yêu thương và cảm thông chân thành. 
Tôi nhận ra rằng khi càng tìm kiếm câu trả lời lại càng thêm thời gian cho tôi trân trọng và yêu thương nơi này nhiều hơn nữa. Thêm nỗ lực để tôi phấn đấu, cống hiến và trưởng thành cho ngôi nhà thứ hai này!
Đại học Thương Mại - một chốn yên bình trong hành trình tuổi trẻ, một trang đáng giá trong cuốn nhật ký cuộc đời!
 

Phạm Thị Thúy Hạnh - Lớp 50P5

Bài viết đạt giải "Bài viết được yêu thích nhất" hạng mục "Lưu bút Thương Mại 2015" nằm trong tổng thể cuộc thi "Đại học Thương Mại trong tôi năm 2015"