TỰ SỰ XUÂN HÒA
 
Mỗi vùng đất bạn đặt chân qua, mỗi nơi bạn bước tới, trong cuộc đời này, dù dài hay ngắn, đều để lại cho bạn những kỷ niệm khó phai. Những vùng đất ấy trở thành một phần tình yêu, một phần nhung nhớ của mỗi người! Và với những cô cậu sinh viên như chúng tôi, "Xuân Hoà" luôn là vùng đất đầy yêu thương và trải nghiệm.
 
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, cho dù có bị cảm lạnh bạn vẫn muốn quay lại để ướt mưa thêm một lần nữa. Có lẽ vì tuổi trẻ là quãng đường đẹp nhất của cuộc đời, và phần đẹp nhất của quãng đường tuổi trẻ ấy đối với mỗi bạn sinh viên Thương Mại là về Xuân Hòa - miền kí ức đầy đẹp đẽ, yêu thương và trưởng thành.
 
Tôi và các bạn, những cô cậu sinh viên năm nhất còn nhiều bỡ ngỡ và rụt rè, chưa hề quen thân và cũng chưa giám làm nhiều trò tinh quái, chưa cùng nhau chơi đùa tụ tập hay cùng nhau trò chuyện thâu đêm. Vậy mà khi tới đây, khi trải qua hai chín ngày rèn luyện, học tập, trải qua những quy tắc, kỉ luật của một học kì quân đội, trải qua những nhắc nhở, dạy dỗ đầy nghiêm khắc của các thầy, và trải qua những khó khăn hay ốm đau, chúng ta lại nhận ra rằng tình bạn, tình đồng đội được vun vén và trở nên đẹp đẽ một cách lạ kỳ.
 
Hai mươi chín ngày tập làm chiến sỹ, chúng tôi đã biết thế nào là giờ giấc quân đội, bữa ăn chung sẽ ra sao, ở tập thể sẽ phải thế nào, tập thể dục mỗi sáng và đi ngủ đúng giờ mỗi tối, và hơn tất cả chúng tôi nhận ra rằng phải trải qua gian khó và trải nghiệm thì tình bạn của chúng tôi mới trưởng thành và ngày càng trân trọng hơn.
 
Nhớ những buổi học ngoài thao trường đầy nắng gió, cùng với những bài tháo lắp súng đầy bổ ích là bộ quân phục dày cộp và những giọt mồ hôi vẫn lăn dài trên trán, nhưng có lẽ đó cũng là lúc để nhận ra rằng bản thân mình cũng kiên trì hơn mình tưởng khi tập từng động tác tháo lắp súng, khi thay nhau ngồi quạt cho đứa bạn bên cạnh, khi cùng nhau kê vở lên đùi ngồi viết, khi trời mưa to mà chạy vội trú mưa, và cả những lúc bị phạt với những hình phạt có một không hai trong đời.
 
Nhớ những hôm đi học về oải lắm mà vẫn cầm bát đũa xếp hàng tập trung đi ăn cơm. Những câu chuyện bên bàn ăn tập thể, chia nhau khẩu phần ăn giữa các bạn nam và nữ hay đôi khi là hộp ruốc mẹ gửi lên lại làm bao mệt mỏi tan biến, thay vào đó bởi tiếng cười, những ánh mắt của niềm vui.
 
Nhớ những buổi tối tập trung đi xem phim, là bộ phim Mùi cỏ cháy đầy tự hào và nước mắt, là những bộ phim lịch sử đầy hào hùng và bi tráng, là những tối ngồi tập trung hát hò và kể chuyện, những hôm tổ chức sinh nhật cho một đứa bạn nào đó, và cả những confession đầy hài hước, nhưng cũng tình cảm và yêu thương.
 
Nhớ những hôm chuẩn bị gala cuối khóa mà chạy thử chương trình, lên kế hoạch, mua đồ, thuê âm thanh, tập văn nghệ mà chúng tôi xích lại gần nhau hơn, có thêm những người bạn thân thiết hơn.
 
Nhớ cả nhà G mỗi tối đi gác, bạn bè trêu nhau dọa ma các kiểu, nhớ cả hội trường với những giờ lên lớp đầy lý thú, nhớ đêm gala cuối khóa quậy hết mình, tưng bừng và vui vẻ đến thế.
 
Có lẽ chúng tôi đã quên nói cảm ơn nơi này, cảm ơn Xuân Hòa đã cho chúng tôi những kỉ niệm đẹp đến thế, cho chúng tôi những trải nghiệm đầu đời tuyệt vời đến thế và cho chúng tôi những người bạn, người anh em đáng yêu, đáng trân trọng đến vậy. Ngày cuối cùng ở lại nơi đây, chúng tôi đã muốn ôm trọn tất cả vào trái tim mình, muốn ghi nhớ từng kí ức, từng trải nghiệm, từng việc mình đã trải qua, từng lỗi lầm và cả những rung động thoáng qua ở nơi này!
 
Xin gửi lại nơi đây tất cả những gì đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ đầy đam mê và khám phá, xin gửi lại tình yêu vả cả lời cảm ơn chân thành tới nơi này, tới thầy cô, bạn bè đã cho tôi một miền kí ức trong trẻo và đẹp đẽ đến thế. Cảm ơn đã cho tôi những người bạn tuyệt vời và những trải nghiệm đầy sâu sắc!
 
Quãng đời sinh viên đã trở nên ý nghĩa hơn khi chúng ta có duyên hội ngộ - Xuân Hòa vùng đất của sự đam mê và trưởng thành!
 
Hà Trung Thành – 51F4