18 tuổi, cái tuổi mà người ta thực sự trưởng thành, hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. Tôi cũng hiểu ra được nhiều điều, trải nghiệm nhiều hơn với vai trò là một thanh niên tình nguyện. Ngày 22/10/2016, tôi khoác balo lên và thực hiện hành trình tình nguyện lần đâu tiên trong cuộc đời sinh viên - một chuyến đi thật đáng nhớ.
 
Có lẽ bất ngờ lớn nhất với tôi đó chính là các em. Các em ai cũng mang trong mình những khiếm khuyết.em nào cũng xanh xao, vàng vọt...nhưng tất cả các em đều là những người lạc quan, có nghị lực sống kiên cường, lớn lao. Tôi đã có dịp nói chuyện với hai em Huyên và em Huyền. Cả hai đều nói nghe khó khăn, mắt không nhìn rõ, chân đi không vững nhưng khi tôi hỏi về cuộc sống, 2 bạn đều sẵn sàng chia sẻ với tất cả những gì chân thành nhất. Huyên kể cho tôi nghe về cuộc sống trước đây, về mảnh đất Cao Bằng yêu dấu, nơi Huyên có cha mẹ và 6 đứa em nhỏ. Cuộc sống khó khăn, bố mẹ ko thể chăm lo đủ cho các con. Thương cha me khó nhọc, thương các em còn quá nhỏ trong khi bản thân lại khiếm khuyết nhiều thứ, Huyên đã đồng ý rời xa tất cả để đến Thụy An - mảnh đất xa xôi, lạ lẫm. 3 năm sống ở nơi đây là từng ấy nỗi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ các em, là bao khó khăn nhưng đều một mình phải đối chọi hết. Dẫu biết cuộc sống chẳng hề có sự công bằng nhưng tôi vẫn mong một ngày có điều kỳ diệu đến với Huyên, đến với các em ở nơi đây, để các em có thể nhanh chóng về với mái ấm của mình, để sống 1 cuộc đời ý nghĩa.
Và thế là đã hơn 2 ngày kể từ khi chuyến đi đến Trung tâm khuyết tật Thụy An- Ba Vì kết thúc. Trở về Hà Nội, tôi trở về với những suy nghĩ miên man. Có lẽ cuộc sống của chúng ta quá ê trề và đầy đủ..có lẽ chưa bao giờ chúng ta dám tưởng tượng đến những hoàn cảnh như vậy! Nhưng hôm đó... lần đi này đã giúp tất cả chúng ta thực tế hơn , trăn trở hơn ...! Một chuyến đi đáng để nhớ, đáng để cố gắng, để nghiêm túc hơn với chính cuộc sống của tôi!
 
Đến Thụy An trong một ngày nắng nhẹ, nhưng chúng tôi mong rằng mình đã gom thêm thật nhiều nắng hồng để sửa ấm nơi đây.
 
Đỗ Thị Điểm Trang, K51P2